Bởi Yêu
Tác giả: Guillaume Musso
Thể loại: Tiểu Thuyết

Dịch giả: Thu Phương

Chương 3 - Ai Đó Giống Mình

Cuộc đời một chuỗi sợ hãi.
BJÖRK

   Người con gái về một bình xăng bao diêm.
   Tựa đề một cuốn tiểu thuyết của Stieg LARSSON.
Văn phòng của bác Connor McCoy được đặt tại một trong những tòa tháp bằng kính của trung tâm thời gian Warner nổi tiếng, mạn phía Tây công viên Trung tâm.
Connor rất tự hào về văn phòng làm việc của mình bởi được thiết kế để giúp bệnh nhân thể cảm thấy thoải mái khi đây nhận được từ nơi này tất cả những điều kiện chăm sóc tốt nhất. Nhờ những lời truyền miệng, lượng khách hàng không ngừng tăng lên, ngay cả khi những phương pháp chữa bệnh không mấy chính thống của anh chẳng được các bạn đồng nghiệp ưa thích.
Vào đêm Giáng sinh này, Connor vẫn còn văn phòng, ngập trong đống giấy tờ hồ bệnh án của một bệnh nhân. Anh cố nén một cái ngáp liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay.
Một rưỡi sáng.
sao chăng nữa cũng chẳng ai đợi anh cả. Connor chỉ sống công việc anh không bạn gái cũng như gia đình. Anh đã mở phòng khám đầu tiên cùng Mark Hathaway, người bạn thuở thiếu thời anh cùng chia sẻ niềm đam ngành tâm học. Cả hai cùng lớn lên tại một khu phố nghèo Chicago. Cả hai đều đã từng biết rất đau đớn trước khi toàn tâm toàn ý cống hiến cả sự nghiệp cũng như sức lực của mình đề hiệu chỉnh những dạng liệu pháp điều trị khác nhau. Thành công của họ cùng rực rỡ cho đến khi tấn thảm kịch xảy đến với Mark. Connor đã làm tất cả những thể, cùng với Mark nối lại các cuộc điều tra về vụ con gái anh mất tích khi cảnh sát đã tay. Nhưng sự giúp đỡ của anh không đủ: đến lượt Mark cũng biến mất, kiệt quệ buồn đau. Việc người cộng sự của mình đã biến mất đã khiến Connor chìm ngập trong trạng thái rối loạn tột độ. Anh không chỉ mất đi người bạn thân thiết nhất, cùng lúc còn gặp phải thất bại nghề nghiệp lớn nhất.
Để xua đuổi những kỷ niệm tồi tệ, Connor rời khỏi ghế phô tơi tự rót cho mình một chút rượu mạch nha. Giáng sinh vui vẻ, vừa nói anh vừa nâng cốc hướng về phía hình phản chiếu của mình trong gương.
Bao quanh bằng các bức tường kính, căn phòng chìm ngập trong màn ánh sáng phi thực tạo ra một tầm nhìn cao đến chóng mặt trông ra phía công viên. Nơi đây, tất cả đều đơn giản ngăn nắp. Trên một giá sách bằng kim loại, hai bức tượng theo phong cách của nhà điêu khắc, họa Giacometti dường như vươn thẳng trong không gian, trong khi đó trên tường, một bức tranh đơn màu của Robert Ryman gây bối rối cho những ai chỉ nhìn thấy một khung tranh màu trắng. Đối với Connor, anh bị những biến đổi ánh sáng nhỏ nhất trên nền vải quyến rũ.
Đoán biết những điều hình, nhìn thấu vẻ bề ngoài...
Điều cốt yếu của nghề anh đang làm.
Với chiếc cốc trong tay, vị bác nghiên cứu vài bức ảnh trên màn hình máy tính xách tay của mình. Đó chuỗi những hình ảnh chụp một khu vực não bộ của một trong các bệnh nhân của anh. Mỗi lần quan sát những bản âm này, Connor đều cảm thấy bị cuốn hút.
Đau đớn, yêu thích, hạnh phúc, bất hạnh: tất cả đều diễn ra trong đó, trong những mật của não bộ chúng ta, nằm giữa hàng tỷ ron thần kinh. Ham muốn, ức, sợ hãi, hung hăng, suy nghĩ, buồn ngủ đều phụ thuộc một phần vào việc thể tiết ra các chất hóa học khác nhau, các ron truyền tín hiệu, chịu trách nhiệm truyền thông tin từ ron này đến ron khác. Bị những phát minh mới nhất về ngành thần kinh học quyến rũ, onnor đã trở thành một trong những người tiên phong phân tích nguyên nhân sinh học của chứng trầm cảm. dụ như một nghiên cứu anh đã tham chỉ ra rằng khi một gien chức
năng vận chuyển ngắn hơn bình thường thì sẽ xu hướng hướng bạn đến trạng thái trầm cảm hay tự tử. Do vậy mỗi người sinh ra không phải ai cũng giống nhau về khả năng đối mặt với những thử thách của cuộc sống.
Nhưng Connor không thể khẳng định chắc chắn nếu chỉ dựa vào thuyết tự định đoạt của gien. Tin chắc rằng tâm sinh học mối quan hệ mật thiết với nhau, vị bác trẻ này vẫn luôn chú ý tự trau dồi trong cả hai lĩnh vực: tâm học thần kinh học. Hiển nhiên hệ thống gien di truyền của chúng ta áp đặt chúng ta, nhưng trong suốt cuộc đời, não bộ của chúng ta thể được tái lập trình nhờ những mối quan hệ tình cảm và tình yêu.
Đó quan điểm của anh trong mọi trường hợp: không giữ vai trò quyết định mãi mãi.
Bác uống cạn một hơi cốc whisky của mình rồi mặc áo măng rời văn phòng.
Trong tòa nhà một khách sạn năm sao cùng nhiều nhà hàng một câu lạc bộ jazz. Những âm thanh ồn ào náo nhiệt của bầu không khí lễ hội dội lại từ các tầng gác, càng làm tăng thêm nỗi đơn của nhà tâm học.
Trong thang máy, anh mở chiếc túi hai ngăn của mình ra để kiểm tra chắc chắn không quên bất cứ tài liệu nào anh cần nghiên cứu nhà vào ngày mai. Trong hai ngày tới, anh sẽ tổ chức một buổi hội thảo về tâm đám đông, để đạt được hiệu quả, liệu pháp chữa bệnh kiểu này đòi hỏi phải sự chuẩn bị cùng chu đáo.
Anh xuống đến bãi xe ngầm dưới lòng đất lối vào được bảo vệ bằng hệ thống nhận dạng võng mạc. Connor tuân thủ quá trình nhận dạng đến lấy xe, một chiếc Aston Martin ánh bạc sáng lấp lánh như muôn nghìn ngọn lửa. Chỉ cần một động tác bấm nút trên chìa khóa để mở chiếc xe siêu tốc rồi được đắm chìm trong mùi hương của lớp da bọc trong xe. Anh đặt chiếc túi lên ghế hành khách phía sau rời khỏi gara nhằm hướng bùng binh Colombus. Tuyết vẫn liên tục rơi thành từng bông lớn khiến đường trở nên trơn trượt. Connor tiến về phía Đại lộ Mỹ nhằm thẳng hướng khu TriBeCa.
Trên radio của ô tô, thứ nhạc điện tử do nhóm Radiohead trình bày đưa ta đến với một tương lai không chắc chắn phi nhân tính trong đó con người sẽ thất bại trong tất cả các cuộc đấu tranh của mình. Một thứ âm nhạc rất phù hợp với trạng thái tinh thần hiện tại của anh tạo ra một cảm giác bất ổn sâu sắc nãy giờ không hề buông tha anh.
đoạn giao nhau với phố Broadway, anh cố thử tăng tốc đến mức độ nguy hiểm suýt thì bỏ lỡ lối rẽ để rời khỏi đường.
Càng ngày, anh càng hay thích cảm giác đùa giỡn với nguy hiểm. Một cách như mọi cách khác để cảm thấy mình vẫn còn sống.
Anh dừng trước đèn đỏ đầu khu Greenwich Village. Bẻ ngoặt lăng, anh thoáng nhắm mắt lại.
Mình cần phải trấn tĩnh lại!
Cho đến mới đây thôi, anh vẫn nghĩ nhờ vào nghề nghiệp của mình, anh đã thể vĩnh viễn vượt qua những nỗi sợ hãi trước kia. Anh thậm chí đã viết một cuốn sách, Sống sót, để kể lại câu chuyện đời mình gửi đi một bức thông điệp hy vọng. Nhưng việc Mark bỏ đi đã ném tất cả qua cửa sổ anh lại rơi vào trạng thái thất vọng đáng nguy hiểm, cảm giác đơn khả năng phá hủy rất lớn cùng cảm giác tội lỗi tồn tại dai dẳng.
Anh nhíu mày khi tiếng chuông điện thoại di động kéo anh ra khỏi trạng thái đờ đẫn. Anh lấy điện thoại từ trong túi áo vest ra nhìn tên của người gọi trên màn hình: Nicole Hathaway
Nicole ư? Họ gần như chẳng nói chuyện với nhau kể từ khi đi lại với anh chàng luật sự Eriq kia. Một đần ngu xuẩn. Trái tim anh đập liên hồi trong lồng ngực, đồng thời anh cũng hy vọng không quá tin vào điều đó, những tin tức mới về Mark.
Hoàn toàn phấn khích, anh đang chuẩn bị ấn nút trả lời thì...
- CỨT THẬT!
Cánh cửa bên phía sau của chiếc Aston Martin đột nhiên bật mở một bàn tay thò vào cướp lấy chiếc túi bằng da thuộc của anh. Không cần suy nghĩ, Connor nhảy ra khỏi xe rồi chạy đuổi theo kẻ cắp hay chính xác hơn... nữ đạo chích.
Bất chấp những bông tuyết đang tuôn rơi, anh vẫn phân biệt được mái tóc dài của một gái trẻ đang ôm chặt cứng món đồ ăn cắp được trong ngực mình.
Connor chạy mỗi lúc một nhanh hơn, mỗi bước chạy chỉ thiếu điều trượt ngã trên nền vỉa ngập nước. Khi anh chỉ còn cách gái chưa đầy hai mét bỗng nhiên ta đột ngột băng qua đường giữa dòng xe cộ, chấp nhận đối mặt nguy bị đâm lộn nhào.
Con khốn khiếp!
Bất chấp mọi nguyên tắc cẩn trọng, Connor bám theo sát ta từng bước. Hơn bất cứ thứ trên đời, anh không muốn mất những tập hồ được đựng trong chiếc túi ấy. Chúng chứa đựng cuộc sống riêng tư, những mật mang tính nhân nhất của bệnh nhân của anh.
Giờ đây anh đã vào vị trí thuận lợi, một lần nữa lấy lại được khoảng thời gian chậm trễ đối với nữ tội phạm. Khi nhận thấy cô gái đã kiệt sức, anh lao cả thể mình về phía trước để đẩy ngã ta bằng tất cả trọng lượng của mình. Khuôn mặt ta cắm vào lớp tuyết, bất động, cánh tay bị vặn ngược ra sau áp chặt vào lưng.
- Trả lại tôi cái đó! Connor vừa ra lệnh vừa giật lấy chiecsetuis xách hai ngăn.
Sau khi thu hồi lại tài sản của mình, vị bác từ từ đứng dậy, đồng thời kiên quyết nắm chặt cánh tay của đối thủ để buộc ta đứng dậy cùng anh.
- Buông tôi ra! gái vừa giãy giụa vừa kêu lên.
Chói tai lời yêu cầu, Connor kéo ta đi thêm nhiều mét nữa cho đến khi thể nhìn kỹ ta dưới ánh đèn đường. Lúc bấy giờ anh mới thật sự nhìn gái.
Đó một gái trẻ khoảng mười lăm tuổi, dáng vẻ mảnh khảnh tay chân dài ngoẵng. Làn da nhợt nhạt càng hiện dưới mái tóc đen dài, cáu bẩn với những lọn tóc nhuộm màu hồng điều. Chiếc áo măng bằng sợi vinyl đã sờn phủ trên chiếc váy ngắn thoáng để lộ lớp đồ lót chồng lên nhau được một lớp tất lưới bao phủ bên ngoài.
- Buông tôi ra! gái nhắc lại.
Vẫn giữ thái độ dửng dưng trước tiếng kêu thét của ta, Connor còn siết chặt gái hơn nữa. Một gái trẻ như vậy làm một mình giữa đêm tối, lại đúng vào đêm Giáng sinh này?
- Tên gì?
- FUCK OFF! gái lăng nhục anh.
- Bởi làm như vậy, nên tôi sẽ dẫn đến đồn cảnh sát!
- Đồ đểu cáng!
ta giãy giụa mạnh đến nỗi chiếc từ túi áo măng văng ra ngoài. Bằng bàn tay khéo léo, Connor nhặt chiếc từ dưới lớp tuyết lên. Bên trong ví, một tấm Identity Card cho anh những thông tin lịch của gái đã ăn cắp túi của mình:
Evie Harper
Sinh ngày 3 tháng Chín năm 1991.
- làm ngoài đường vào lúc hai giờ sáng như thế này, Evie?
- Trả lại tôi cái đó! Anh không quyền!
- Tôi không nghĩ rằng đang trong một vị thế tốt để nói về
các quyền, Connor nhận xét.
Anh thả gái ra. Vừa được tự do, Evie vội lùi lại vài bước, nhưng không chạy trốn. gái đứng đối diện với anh vẻ thách thức.
Connor nhìn chằm chằm vào mặt gái. Evie đang run lên lạnh. Hai mắt thâm quầng đen sì, nhưng đằng sau lớp trang điểm như kiểu ma rồng kia, người ta thể đoán được đôi mắt sáng với nỗi sợ hãi thơ trẻ cũng như bừng sáng một niềm quyết tâm lạ thường.
- Nghe này, tôi sẽ đưa về nhà bố mẹ.
- Tôi không bố mẹ! vừa nói vừa lùi lại.
- Vậy thì sống đâu? Trong một trung tâm? Trong một gia đình nhận nuôi?
- FUCK OFF!
- Cái đó thì đã nói với tôi rồi, bác thở dài. Đó tất cả những học được trường à?
Anh thể hiện thái độ vừa tức giận vừa cảm thông với gái. Evie khiến anh nhớ lại một người nào đó, nhưng anh không thể xác định ai. Đặc biệt, anh cảm thấy đang sợ. Anh cũng đoán rằng đang đau khổ nỗi đau này đã cuốn phăng tất cả trên đường đi của nó.
- đang cần tiền à?
Không tiếng trả lời. Vẫn đôi mắt thể hiện nỗi khiếp sợ đang cố tình che giấu.
- Để mua ma túy, đúng không? muốn mua một cữ cho mình? đang thiếu thuốc?
Evie liền phản ứng:
- Tôi không phải con nghiện!
- học trường nào?
- Chuyện đó chẳng liên quan đến anh cả!
Connor tiến lại gần Evie cố giữ một khoảng cách hợp nhất.
- Nghe này, tôi bác sĩ, tôi thể tìm cho một nơi qua đêm nay.
- Anh muốn cứu tôi, đúng không?
- Tôi muốn giúp cô.
- Tôi không cần sự giúp đỡ của anh!
- Thế thì muốn gì?
- Tiền, thế thôi.
- Tiền để làm gì?
- Mẹ khỉ, anh cớm hay đấy?
Connor giật khóa dính trên trên chiếc của Evie để xem bên trong gì.
Không cả. Không một tờ giấy bạc nhỏ nhất. Không một đồng xu nhỏ nhất.
Anh để tấm chứng minh thư vào vị trí của rồi trả chiếc cho gái, giật lại bằng một cử chỉ thô bạo.
- Tôi trả tiền một bữa ăn nóng sốt cho được không? anh đề nghị.
- để đổi lại, tôi phải làm gì?
- Không cả, Evie, anh vừa hứa vừa lắc đầu.
Bấy giờ, nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. Cuộc sống đã dạy luôn nghi ngờ đàn ông, ngay cả khi điều đó khiến người ta yên lòng toát lên từ người đàn ông này:
- Vậy tại sao anh muốn giúp tôi?
- Bởi khiến tôi nhớ đến một ai đó.
Evie dường như tỏ ra do dự, rồi lên tiếng:
- Tôi biến đây, tôi không cần anh phải trả tiền ăn cho tôi.
Nhưng Connor cố nài:
- Nghe này, quán ăn diner hơi chếch phía trên Phố 14. Quán tên Alberto. biết đâu chứ?

Evie gật đầu ra hiệu mình biết, mặc hơi chút miễn cưỡng:
- Tôi sẽ đi lấy xe, Connor thông báo, rồi tôi sẽ xuống dưới đó ăn một bữa ra trò. Alberto, New York, đó quán địch về hamburger. chẳng giống McDonald's đâu, rồi sẽ thấy...
- Tôi sẽ chẳng thấy cái cả.
- sao thì tôi vẫn cứ đó. Vậy thì thế này, nếu trong vòng mười phút nữa đi ăn một cái hamburger thịt chín tái cùng bánh giòn tan, với hành củ, dưa chuột bao tử thái lát khoai tây áp chảo, sẽ biết tôi đâu.
Không chút vội vã, anh ngược lên phố bằng cách đi bộ giữa vỉa hè. Khi đã đi được khoảng hai mươi mét, anh quay người nhìn lại.
Ánh sáng từ ngọn đèn đường điểm thêm ánh bạc lên một vài bông tuyết vẫn đang liên tục rơi, tạo cho con phố một bầu không khí huyền ảo. cóng lạnh, Evie không hề nhúc nhích một centimet. Thêm một lần nữa Connor lại bị vẻ mỏng manh dễ tổn thương vẻ xanh xao như xác chết của tác động, như thể đó trong đã chết.
- Tôi không đến đâu, gái khẳng định lại với vẻ thách thức.
- Tùy quyết định, Connor nói với cô.
o O o

Còn nữa .....
loading...

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Subscribe to: Posts (Atom)

 
Tra điểm thi tuyển sinh ©Email: tradiemthituyensinh@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|Soidiemchontruong|inluon|Tài liệu|Hoctrenmobile|SKKN|Tử vi|Science
Link:Bantintuvan|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Link:Game|Game|Loans|Insua
Top